Cuộc hội ngộ duyên nợ của bảy tâm hồn đồng điệu
Nhìn vào hành trình cá nhân của các thành viên trong nhóm, người ta dễ dàng nhận ra một chặng đường dài và kiên nhẫn mà họ đã đi qua để có thể chạm mặt nhau giữa cuộc đời.
Họ gồm năm nữ họa sĩ và hai nam họa sĩ, mang trong mình những ký ức sinh trưởng khác biệt từ Bắc chí Nam.
Đó là Đình Miền, người con sinh năm 1976 của đất Sài thành nhộn nhịp; là Nguyên Bút sinh năm 1983 và Lê Thanh sinh năm 1986 mang theo cái gió trầm mặc của đất cảng Hải Phòng. Đó còn là Thảo My, người con gái xứ Huế sinh năm 1982 dịu dàng; Tú Quyên sinh năm 1982 gắn liền với sóng biển Quảng Ngãi; Thúy Phượng sinh năm 1983 đến từ đại ngàn Gia Lai; và Đình Hồ sinh năm 1984 mang trong mình nét phóng khoáng của sông nước Bến Tre.
Ở cuộc sống thường nhật, mỗi người trong số họ đều đang theo đuổi những công việc và có những trải nghiệm sống rất riêng biệt. Thế nhưng, một bước ngoặt tình cờ tại buổi giao lưu triển lãm mỹ thuật giữa Gia Lai và Thành phố Hồ Chí Minh vào năm 2025 đã gắn kết họ lại với nhau. Chính sự đồng điệu sâu sắc trong tình yêu hội họa và nhu cầu biểu đạt nội tâm bằng ngôn ngữ của màu sắc đã trở thành nhịp cầu xóa nhòa mọi khoảng cách địa lý.
Trở về với không gian trưng bày, người xem sẽ nhận ra sự đa dạng nhưng vô cùng hòa hợp trong từng bút pháp. Triển lãm mang đến năm góc nhìn mang đậm hơi hướng của chủ nghĩa hậu ấn tượng, kết hợp cùng hai dòng chảy đầy cá tính mang bút pháp hậu biểu hiện của Thảo My và Lê Thanh.
Dẫu vậy, các họa sĩ dường như không tự trói buộc mình vào những định kiến hay lý thuyết khô khan của các trường phái. Họ vẽ bằng bản năng và niềm tin thuần khiết rằng nghệ thuật có khả năng kết nối con người. Mỗi người tuy theo đuổi một cách nhìn riêng về cuộc sống, nhưng tất cả đều hướng về vẻ đẹp nguyên bản của nhân sinh, thiên nhiên và những rung động chân thành nhất.
Những lát cắt cảm xúc nơi góc sâu tâm tưởng
Lật mở từng khoảng trời riêng biệt tại triển lãm, công chúng sẽ bắt gặp những miền ký ức sâu thẳm nhất của mỗi tác giả được chuyển hóa thành những nét cọ đầy ám ảnh.
Họa sĩ Tú Quyên chạm vào lòng người bằng tiếng gọi từ bầu trời tuổi thơ, nơi những trò chơi dân gian xưa cũ hiện lên đầy hoài niệm dưới ánh trăng dịu mát hay ụ rơm ấm áp sau nhà. Chị muốn đưa người xem trốn khỏi ánh sáng xanh của công nghệ hiện đại để tìm về sự chỉn chu, tôn trọng và bình an tuyệt đối.
Sự tĩnh lặng ấy cũng được họa sĩ Lê Thanh soi chiếu dưới một góc nhìn khác. Tranh của Lê Thanh trôi theo nhịp sống xô bồ ngoài kia, như một câu hỏi lôi những gì đang mắc kẹt trong tâm trí đặt lên mặt phẳng, cho phép con người được yếu đuối và thu mình lại trong một chốn an toàn.
Hành trình hội họa của nhóm còn là một con đường khám phá bản ngã đầy kiên nhẫn. Đối với họa sĩ Đình Miền, mỗi thân cây nghiêng hay một vạt nắng sau mưa đều mang những lớp màu và khoảng rung động thay đổi liên tục.
Anh không ghi chép thiên nhiên một cách máy móc mà muốn giữ lại hơi thở của khoảnh khắc làm mình say mê, để bức tranh tự tìm thấy đời sống riêng kiên định.
Triết lý sáng tác này đồng điệu với Nguyên Bút, người xem việc vẽ là một hành trình nhận thức sâu sắc về nhịp điệu nội tâm. Chị tin rằng khi nét vẽ xuất phát từ cảm xúc thật, tự nhiên nó sẽ chạm đến trái tim người xem mà không cần đến sự hoàn hảo của kỹ thuật.
Có lẽ, câu chuyện mang lại nhiều xúc cảm đặc biệt nhất thuộc về Thúy Phượng, người từng gắn bó lâu năm với ngành ngân hàng ngập tràn áp lực. Chị tìm thấy hội họa và leo núi như một bước rẽ định mệnh để học cách buông bỏ tạp niệm, tinh giản tâm hồn và đưa không gian cảm xúc vào sâu trong tâm tưởng.
Sự can đảm đó hòa cùng quan điểm của Đình Hồ, người luôn tin rằng nghệ thuật là ngôn ngữ chung tạo nên sự gắn kết, thấu hiểu để con người xích lại gần nhau hơn. Trong khi đó, nữ họa sĩ Thảo My lại thắp lên sự nồng nàn của tình yêu đôi lứa và dáng vẻ dịu dàng nhưng đầy nội lực của người phụ nữ qua không gian ước lệ của ánh sáng tự nhiên, như một lời tự nhắc nhở bản thân phải luôn sống tốt và luôn vẽ để thỏa mãn niềm say mê bất tận.
Bản hòa âm giữa chất liệu truyền thống và hiện đại
Sự phong phú về chất liệu biểu đạt cũng làm nên sức hút không thể tách rời cho toàn bộ không gian của triển lãm lần này. Trong khi Đình Miền, Tú Quyên, Đình Hồ, Thúy Phượng và Nguyên Bút kiên trì theo đuổi nghệ thuật sơn mài truyền thống; thì Thảo My lựa chọn chất liệu acrylic và Lê Thanh trung thành với sơn dầu trên toan.
Kỹ thuật mài, phủ, vẽ nhiều lớp công phu của sơn mài Việt Nam đã mang lại hiệu ứng ánh sáng lộng lẫy nhưng vô cùng lắng đọng, vừa mang hơi thở cổ điển lại vừa đậm tính thời đại.
Người ta có thể thấy loạt tranh của Tú Quyên rực rỡ sắc son, sắc vàng óng ánh mở ra những cánh cửa quá khứ, hay đắm mình vào những mảng màu đi trước hình họa của Đình Miền, nơi nét cọ mang sức sống đầy say mê trước thiên nhiên.
Quan sát nhóm nghệ sĩ này từ những ngày đầu, họa sĩ Hồ Thị Xuân Thu đã dành những lời nhận định trân trọng khi khẳng định đây là một cuộc trưng bày đẹp của những người nghệ sĩ đang tràn trề năng lượng và sức sáng tạo, đại diện cho lớp tiếp bước của nền mỹ thuật nước nhà.
Khi người họa sĩ chấp nhận buông cọ, tác phẩm sẽ bắt đầu thuộc về khoảng trời riêng của tất cả người xem tranh. Giữa thế giới ngổn ngang và ồn ào, triển lãm không chỉ là một điểm hẹn văn hóa đáng chú ý, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng ai trong chúng ta cũng cần một khoảng trời riêng, dù nhỏ, để không quên mất chính mình.